Đổi Đời – Phần 3

Truyện ngắn nhưng… hơi dài nên mình đăng trong nhiều kỳ để bạn đọc khỏi… ngán.

Nội dung và các nhân vật là hư cấu, tuy nhiên, bối cảnh dựa trên những sự kiện có thật như: Cuộc đổi đời năm 1975; Làn sóng vượt biên; Chuyến vượt biển từ Đà Nẵng đến Hồng Kông (i); Trại tị nạn ở Hồng Kông v.v…

. . . . .

Đổi Đời (3)

(3) Làn Sóng Vượt Biên

Lúc bấy giờ “làn sóng vượt biên” đang nổi lên ồ ạt. Hàng trăm ngàn người Việt lén lút bỏ nước ra đi bằng đường biển cũng như đường bộ mặc cho những hiểm nguy đang chờ đợi trên con đường đi tìm tự do của họ chẳng hạn như bão tố, hải tặc, bị bắt, bị mất tích v.v…

Đầu năm 1981, gia đình người em trai của dượng dự tính đóng tàu tổ chức vượt biên và có nhã ý mời hai dì cháu Hải Vân đi cùng. Kẻ góp công, người góp của. Dì cháu Hải Vân không cần đóng góp vàng bạc, thay vào đó dì sẽ cho mượn căn nhà của dì để làm địa điểm tập họp trong ngày đi bởi vì nhà dì Hải Yên nằm sát biển Thanh Bình, có cửa sau dẫn ra một con hẻm, đi thêm chừng mươi bước là tới biển, rất thuận tiện. Ngày xưa, biển Thanh Bình là một miền thùy dương cát trắng mênh mông của thành phố Đà Nẵng, dân cư thưa thớt. Những hàng dương liễu xanh um chạy dài trên cát trắng. Sau năm 1975, người miền Bắc đổ vào như kiến, những hàng dương liễu bị chặt trụi, thay vào đó nhà cửa mọc lên san sát như nấm.

Dì Hải Yên mừng quá liền về bàn với Hải Vân. Dì nói:

– Dì thật rất muốn con đi. Con chỉ mới 21 tuổi, đời còn dài mà ở đây chẳng có tương lai gì cả, mọi thứ đều đen tối. Dượng của con chưa biết sống chết ra sao. Việt thì chẳng biết ngày nào được thả ra. Dì muốn ở lại đợi dượng và anh Việt của con về. Dì không thể bỏ đi với con được, Hải Vân à.

Hải Vân khóc òa không chịu:

– Không, dì không đi thì con cũng không đi.

– Dì không đành lòng để con ra đi một thân một mình như vậy. Nhưng có gia đình chú Tư, em của dượng, đi cùng, dì cũng yên bụng. Con suy nghĩ kỹ lại đi. Con ở đây thêm ngày nào dì lo lắng bất an thêm ngày đó mà thôi.

. . . . .

Dì Hải Yên gõ cửa phòng của Hải Vân rồi mở cửa bước vào. Hải Vân cũng vừa ngồi dậy vén mùng lên để dì chui vào rồi nàng day day cái mùng cho muỗi bay đi hết, xong cẩn thận nhét lại viền mùng xuống chiếc chiếu. Dì Hải Yên nắm tay nàng hỏi:

– Hồi hôm dì nghe con lục đục cả đêm, con không ngủ được hả?

Hải Vân đặt chiếc nhẫn vào tay dì rồi nói nhỏ:

– Dì giữ chiếc nhẫn này để phòng khi hữu sự. Con mang theo sợi dây chuyền cũng đủ rồi.

Dì Hải Yên mừng rỡ:

– Con đã quyết định đi? Cám ơn Trời Phật. Cầu Ơn Trên phù hộ cho cháu tôi được bình an tới nơi tới chốn.

Hai dì cháu bắt đầu thút thít sụt sùi, rồi dì tiếp:

– Con hãy mang theo chiếc nhẫn. Con sang đó chân ướt chân ráo không có của phòng thân không được đâu.

Hải Vân lắc đầu:

– Không, dì hãy cất lại phòng lúc trở trời trái gió. Nếu lỡ con làm mất sợi dây chuyền thì cũng không mất hết cả gia tài.

Rồi nàng lo lắng hỏi:

– Dì ơi, khi con đi rồi mà ông Thận tới không thấy con, ổng hỏi thì dì phải làm sao?

– Con yên tâm. Dì sẽ nói con về quê thăm bà con. Rồi vài ngày sau dì sẽ lên phường xin Giấy Tạm Vắng cho con, nói là người nhà bệnh nặng ở dưới quê nên con xin tạm vắng một thời gian để về quê săn sóc.

Hai dì cháu ôm nhau dặn dò tâm sự thêm một hồi cho đến khi trời sáng hẳn.

. . . . .

Thời gian chờ đợi ngày vượt biên thật rất căng thẳng đối với Hải Vân. Lúc nào nàng cũng phải ở trong tình trạng sẵn sàng, bất cứ giờ phút nào cũng có thể ra biển xuống tàu liền. Trong khi đó nàng cũng phải giữ nguyên nếp sống hàng ngày không được có một mảy may thay đổi để tránh sự dòm ngó của hàng xóm và công an phường. Điều mà dì Hải Yên lo lắng nhất là Thận tới nhà họ thường xuyên. Nếu lỡ như đến ngày tập họp để ra đi mà Thận xuất hiện thì làm sao, liệu chuyện có bị bể hay không. Tuy nhiên, có câu nói “Chỗ nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất”. Nhà dì bị công an phường lui tới như cơm bữa thì ai tin họ dám chứa người vượt biên, rất khó bị nghi ngờ. Nghĩ vậy dì cháu Hải Vân cũng yên bụng.

. . . . .

(Còn tiếp phần 4: Đêm Trừ Tịch Ra Khơi)

HTNBB
24Jan016

Advertisements

Rất mong được thấy lời nhận xét của bạn đọc.

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s