Đổi Đời – Phần 4

Truyện ngắn nhưng… hơi dài nên mình đăng trong nhiều kỳ để bạn đọc khỏi… ngán.

Nội dung và các nhân vật là hư cấu, tuy nhiên, bối cảnh dựa trên những sự kiện có thật như: Cuộc đổi đời năm 1975; Làn sóng vượt biên; Chuyến vượt biển từ Đà Nẵng đến Hồng Kông (i); Trại tị nạn ở Hồng Kông v.v…

. . . . .

Đổi Đời (4)

(4) Đêm Trừ Tịch Ra Khơi

Khoảng một tháng sau, hôm đó là ngày 4 tháng 2 năm 1981 tức là ngày 30 tháng 12 năm Canh Thân, chú Tư đến gặp dì cháu Hải Vân từ sáng sớm. Chú nói tối nay sẽ xuất phát. Đêm 30 Tết mọi người đều ở nhà cúng quảy, sửa soạn ăn Tết, không ai ra đường, không ai chú ý việc của người khác cho nên đó là thời gian thuận tiện nhất để ra khơi. Khi trời sẫm tối sẽ có một nhóm 14 người chia phiên nhau rải rác đến nhà dì cháu Hải Vân để tập họp. Và họ đã được chú Tư dặn dò cẩn thận rằng nếu lỡ bất ngờ bị ai hỏi thì cứ việc nói là bà con của dì ở dưới quê lên ăn Tết.

Dì Hải Yên lo lắng:

– Đi trong mùa biển động, tui lo quá chú Tư ơi.

Chú Tư giải thích:

– Em cũng đã suy nghĩ đến điều này. Mùa biển động thì tụi công an biên phòng lơ là canh gác. Hơn nữa gần dịp Tết thì họ cũng ít chú ý hơn. Mình phải liều một phen, tìm sự sống trong cái chết, chị dâu à.

Ngày hôm ấy thời gian chậm chạp trôi. Dì cháu Hải Vân hồi hộp căng thẳng đến ngộp thở. Buổi sáng dì vẫn đi chợ sắm sửa một ít trái cây hoa quả cho mấy ngày Tết. Hải Vân ở nhà thản nhiên lau chùi bàn thờ, nhà cửa để đón Xuân. Rồi khi mặt trời vừa khuất bóng thì những người lạ mặt trong nhóm vượt biên bắt đầu xuất hiện. Có tốp hai người… Có nhóm ba người… Khi thì chỉ thấy một người đơn thân độc mã… Nhóm tập họp ở nhà dì Hải Yên chỉ toàn là người lớn, nam có nữ có, chứ không thấy con nít. Tất cả là 15 người tính luôn Hải Vân. Họ ngồi trong nhà bếp, lòng nao nao im lặng chờ đợi. Đa số không ai mang theo hành lý gì cả, chỉ có một vài người đeo theo cái túi nho nhỏ bên hông hoặc cầm trên tay. Hải Vân bận một cái quần tây, một áo sơ-mi tay dài và một áo khoác. Nàng cũng không mang theo gì ngoại trừ sợi dây chuyền khoảng một chỉ vàng đã giấu trong lưng quần.

Giao Thừa đêm ấy im ắng và buồn tẻ lạ thường vì vắng tiếng pháo lại thêm tâm trạng bồn chồn lo lắng của những người chấp nhận treo mạng sống của họ trên đầu sợi tóc, sắp sửa đánh đu với tử thần để đi tìm một lối thoát.

Đúng 11:30 khuya, từng tốp nhỏ rón rén rời nhà dì Hải Yên bằng cửa sau đi bộ thẳng ra bãi biển. Trong khi ấy, ngoài mặt dì Hải Yên vẫn bình tĩnh ra trước sân bày biện hoa quả, lư hương, đèn cầy lên bàn để cúng Giao Thừa mà trong bụng thì đang ngổn ngang trăm mối. Hai dì cháu chẳng được nắm tay nhau một lần cuối. Dì chỉ biết khấn Ơn Trên phù hộ cho mọi người được bình an mà đến bến bờ tự do.

. . . . .

Như lời chú Tư chủ thuyền dặn dò trước, mọi người ra đến địa điểm đã hẹn ở bãi biển gặp thêm một nhóm khác cũng khoảng mười mấy người rồi tất cả bắt đầu lội ra thuyền. Trời tối đen như mực, chẳng thấy đâu là mặt biển, đâu là chân trời và may mắn thay, cũng chẳng thấy bóng dáng một công an nào cả. Mấy đứa trẻ con trong nhóm kia đã được cho uống thuốc ho để ngủ say khỏi khóc la và được người lớn vác trên vai như những bao gạo nhỏ. Mọi người lội nước tới háng mới ra đến thuyền. Ai cũng run vì lạnh và sợ. Sức khỏe của Hải Vân vốn đã yếu đuối từ nhỏ, nay vừa phải lội bộ trong nước biển lạnh cóng, vừa bị lực của sóng biển đẩy vào cuốn ra, nàng cố gắng hết sức để giữ thăng bằng trong nước, khi lội được tới thuyền, hai tay chỉ còn có thể vịn vào mạn thuyền chứ không leo lên nổi. Hai chân cũng đã lạnh tê không còn cảm giác. Cũng may người lội phía sau nàng vừa tới, trên thuyền có thêm một người nữa, hai người này một kéo một đỡ giúp Hải Vân leo lên. Chú Tư dẫn theo vợ và hai người con trai khoảng 16, 17 tuổi đang ngồi trên thuyền chờ đợi.

Chiếc thuyền, nói chính xác hơn thì đó là một chiếc ghe nhỏ xíu, không buồng lái, không mui, chỉ có một tấm bạt lớn cho mọi người che mưa che gió, vài bao gạo, mấy bao cá khô và nước uống. Hải Vân không rõ chiếc ghe dài và rộng bao nhiêu thước, chỉ biết chiếc ghe chạy bằng máy F4 và vừa đủ nhét 34 người ngồi san sát nhau chậc ních như những con cá trong một hộp cá mòi.

Chiếc ghe bắt đầu tròng trành lướt sóng ra khơi. Chú Tư chỉ mang theo la bàn chứ không có hải bàn cho nên không biết được phương hướng một cách chính xác, chỉ biết nhắm Hồng Kông mà đến. Nếu từ miền Nam vượt biên thì thường là sẽ sang Mã Lai, Thái Lan, Singapore, Indonesia. Còn ở miền Bắc và miền Trung thì đến Hồng Kông là gần nhất.

Chiếc ghe thô sơ nhỏ xíu lênh đênh giữa đại dương tựa như một chiếc lá trôi trên cái hồ khổng lồ.

. . . . .

Đêm thứ nhất đã qua. Khi trời sáng mọi người mới ngộ ra hoàn cảnh hiện tại mà hãi hùng. Chung quanh chỉ toàn là nước với nước. Trên ghe, kẻ thì bị say sóng ói mửa, người thì bị xỉu lên ngất xuống. Trẻ con chịu không nổi khóc la um sùm. Thân xác và tâm hồn mọi người đều dật dờ và chỉ biết giao phó số mạng của họ cho Thượng Đế.

. . . . .

Boat People

Boat People – Photo from the Internet

Boat People

Boat People – Photo from the Internet

(Còn tiếp phần 5: Lạc Hướng)

HTNBB
24Jan016

Advertisements

19 responses to “Đổi Đời – Phần 4

    • Dạ đó là ghe vượt biên thật đó chị. Hình tài liệu em lấy từ Internet. Chiếc ghe này gặp được chiếc USS Blue Ridge cứu.

      Đây là lời ghi chú của họ về tấm ảnh: “A 35 foot fishing boat approaches the amphibious command ship USS BLUE RIDGE (LCC 19). The BLUE RIDGE rescued 35 refugeees 350 miles northeast of Cam Ranh Bay, Vietnam, after they had spend eight days at sea in the boat. Date: May 15, 1984.”
      . . .
      Chiếc ghe trong truyện em diễn tả cũng là thật vì hai người cậu của em đi trên chiếc đó, không buồng lái, không mui, chỉ có 1 tấm bạt che mưa nắng và nhét vừa đủ 34 người.

      Còn ba em thì đi trên một chiếc tàu lớn hơn, có buồng lái và người chủ tàu, cũng là bạn của ba em, có mang theo máy ảnh cho nên em có mấy tấm hình của con tàu vượt biên cũng độc đáo lắm. 🙂

      Liked by 4 people

    • Chết, chị đâu có nghĩ ảnh em chụp là không authentic đâu. Công nhận là 35 người này ở trên ghe 8 ngày mà có vẻ sạch sẽ quá và vẫn còn khỏe. Nhớ lại cuộc vượt biên của người Việt mà kinh hồn quá. Vượt biên mà còn ảnh là may mắn quá.

      Liked by 3 people

Rất mong được thấy lời nhận xét của bạn đọc.

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s