Đổi Đời – Phần 8, 9

Truyện ngắn nhưng… hơi dài nên mình đăng trong nhiều kỳ để bạn đọc khỏi… ngán.

Nội dung và các nhân vật là hư cấu, tuy nhiên, bối cảnh dựa trên những sự kiện có thật như: Cuộc đổi đời năm 1975; Làn sóng vượt biên; Chuyến vượt biển từ Đà Nẵng đến Hồng Kông (i); Trại tị nạn ở Hồng Kông v.v…

. . . . .

Đổi Đời (8, 9)

(8) Đất Liền

Đến xế chiều, chú Tư chủ ghe bỗng nhìn thấy mặt nước biển chia ra làm hai màu rõ rệt. Một bên màu rất trong. Bên kia thì màu đục. Mừng quá, chú Tư cho ghe chạy về hướng nước biển màu đục, vừa cầm lái vừa la lớn:

– Gần tới bờ rồi bà con ơi! Gần tới bờ rồi!

Mọi người đang như những cái xác không hồn nằm ngồi rũ rượi bỗng nhốn nháo đứng bật dậy làm chiếc ghe tròng trành nghiêng qua nghiêng lại. Chú Tư phải hô to lên:

– Mọi người ngồi yên vị trí để giữ thăng bằng cho ghe. Có lẽ chúng ta sắp đến đất liền vì màu nước biển càng ngày càng đục.

Cả ghe la hò vui mừng khôn xiết. Chẳng mấy chốc ghe của họ gặp được 3 chiếc tàu đánh cá của người Hồng Kông. May mắn thay, ba chiếc tàu này dừng lại. Vài người thả ca nô lái đến gần chiếc ghe nhưng họ vẫn neo ca nô rất xa vì chưa biết nhóm người trong ghe là những ai. Hợp, người đàn ông đêm hôm qua đã cứu Hải Vân, đến nói với chú Tư chủ ghe rằng anh biết chút đỉnh tiếng Anh, hãy để anh đại diện nói chuyện với những người trên ca nô. Hợp đến sát đầu mũi ghe, dùng hai tay làm loa, trình bày hoàn cảnh của mọi người nhưng ca nô đậu xa quá, những người trên ca nô không nghe được gì. Hợp nhảy xuống biển bơi qua chiếc ca nô nọ.

Một lát sau, chiếc ca nô đưa Hợp trở về ghe. Hợp giải thích với mọi người rằng thuyền đánh cá của họ sẽ giúp dẫn ghe đến neo ở hải phận biên giới của Hồng Kông, Đài Loan và Quảng Châu. Mọi người sẽ đợi ở đấy vài tiếng đồng hồ rồi sẽ có thuyền từ Hồng Kông ra cứu vào. Lúc này mọi người cũng tạm thời yên tâm và ngồi yên trong ghe chờ đợi ở địa điểm đó khoảng 5 tiếng. Mười giờ đêm hôm đó, tức là đêm thứ sáu trên biển, y như lời hứa của những người trên ca nô, một chiếc thuyền đánh cá khác xuất hiện. Gia đình đánh cá này tiếp đón nhóm của Hải Vân rất nồng hậu. Tất cả được lên đi chung trong thuyền. Chiếc ghe được kéo theo phía sau. Họ nấu cháo nóng và pha trà mời mọi người. Hai bên nói chuyện với nhau bằng đủ mọi ngôn ngữ Hoa, Việt, Anh, tay, chân lẫn lộn.

. . . . .

(9) Mùi Tự Do

Thêm hai ngày hai đêm lênh đênh trên biển với gia đình chủ thuyền, vừa đi vừa đánh cá, cuối cùng mọi người cũng đã được đưa đến Hồng Kông an toàn. Thoạt đầu gia đình chủ thuyền tính neo ngoài xa rồi để cả nhóm của Hải Vân xuống ghe tự lái vào bờ vì họ không muốn phiền phức khai báo với Sở Di Trú. Nhưng khi nhìn lại chiếc ghe của chú Tư thì ông chủ thuyền lè lưỡi trợn mắt la lên:

– Tôi không thể tưởng tượng được quý vị đã vượt đại dương từ Việt Nam đến đây bằng chiếc ghe như thế này. Từ đây vào bờ không xa lắm nhưng tôi không dám để quý vị lái chiếc ghe này vào đâu. Dễ sợ quá! Nguy hiểm quá!

Ông vừa nói vừa xua xua tay rồi quyết định đưa nhóm Hải Vân vào bờ chứ không cho dùng chiếc ghe đó nữa.

Chiếc thuyền đánh cá từ từ tiến vào bến cảng…

Hương Cảng hiện ra mờ ảo sau lớp sương mù. Thuyền bè đậu san sát. Xa xa những dãy cao ốc chọc trời như mấy cây trụ khổng lồ cao có thấp có và sau lưng là một dãy núi xanh biếc. Từng đoàn hải âu bay lượn theo thuyền. Có nhiều em hải âu sà luôn xuống boong tàu chôm lẹ mấy chú cá đang nhảy đành đạch trong lưới. Mọi người hít mạnh vào đầy lồng phổi những làn gió thơm nồng mùi biển và hình như họ cũng đang ngửi được mùi tự do thoang thoảng đâu đây.

. . . . .

Thuyền cập bến. Chủ thuyền, theo đúng luật, đã báo cho chính quyền Hồng Kông biết về nhóm thuyền nhân Việt Nam mà ông đưa vào bờ. Một lát sau, vài người của Sở Di Trú Hồng Kông đi cùng với cảnh sát Hồng Kông và một thông dịch viên đến tiếp nhận nhóm người Hải Vân, đưa mọi người sang một con tàu khác. Họ thẩm vấn từng người một rằng người chủ thuyền đánh cá có nhận tiền bạc gì từ những người trong nhóm Hải Vân để đưa họ vào bờ hay không. Mọi người đều nói ông chủ thuyền đánh cá chỉ vì lòng nhân đạo đã cứu họ vào chứ không nhận bất cứ cái gì cả.

Sau đó, Sở Di Trú chở họ về một cái xà lan thật lớn mà sau này Hải Vân được biết đó là Kho Đen, nơi những thuyền nhân Việt Nam tạm trú một tuần để khai lý lịch trước khi được đưa vào bờ đến các trại tị nạn trên đất Hồng Kông. Sở Di Trú tiếp thu chiếc ghe của chú Tư và đánh dấu chiếc ghe mang số 1441, nghĩa là tính cho tới ngày hôm đó thì đã có 1441 chiếc thuyền vượt biển đến Hồng Kông.

Sau 8 ngày 8 đêm vượt trùng dương giao phó mạng sống cho tử thần cuối cùng mọi người cũng đã hoàn hồn và cũng đã được đứng mấp mé ở bến bờ tự do.

Ở Kho Đen, mọi người được Liên Hiệp Quốc phát cho áo quần, mền gối và được ăn ngày hai bữa. Kho Đen có một trụ sở của đạo Tin Lành có sách báo Việt và họ đi truyền đạo hàng ngày. Trước khi rời Kho Đen để vào trại tị nạn, mỗi người được cung cấp một thẻ căn cước có hình và tên tuổi. Sau một tuần lễ ở Kho Đen, mọi người được đưa đến trại tị nạn Khải Tắc Đông tức là Kai Tak East Refugee Camp, nằm sát phi trường Kai Tak, thuộc Cửu Long Thành (Kowloon Walled City) .

. . . . .

(Còn tiếp phần 10: Trại tị nạn Khải Tắc Đông)

HTNBB
24Jan016

Advertisements

4 responses to “Đổi Đời – Phần 8, 9

Rất mong được thấy lời nhận xét của bạn đọc.

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s