… n G h Ị c h…

… n G h Ị c h…

cứ thế …
chúng ta bao giờ cũng là hai thế giới nghịch nhau

anh mùa hè
nóng bàn chân
anh đi trên sân cỏ
nghe gãy giòn từng cọng tương tư
sạc sào … sào sạc gót chân
buồn hơn những buổi chiều cháy rừng um khói trắng

em mùa đông
cóng co từng hơi thở
mang sợi nhớ
bện vào áo khăn len
đan ấm nỗi buồn … thênh thang
… thênh thang

hình như đêm không còn có trăng và anh đang hát một giấc mơ
“she knows when I am lonesome, she cries when I am sad” (*)

Hình như đêm không còn có trăng và em cũng hát

(cho “Vô Đề” của chị BB)
hoài yên

(*) How can I tell her about you – Lobo

. . .

Vô Đề

Sydney nắng hạ rát môi
Hình như ai đó đã thôi gieo vần
Tình thơ đứng bóng trước sân
Bỏ rơi con chữ bâng khuâng chạnh lòng

Cali vừa chớm sang đông
Ôm đời băng giá buồn trông xuân về
Câu thơ lạc vận vô đề
Nhưng tình thơ sẽ chẳng hề phôi pha.

HTNBB
17Jan016

Nghịcy

Advertisements

Rất mong được thấy lời nhận xét của bạn đọc.

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s